Quà… tức là người

 Chúng ta đã lần lượt điểm qua các thứ quà rong ở Hà Nội, cả quà ngọt như đường mía lẫn quà mặn như muối Trương Lẫm. Tất cả những thứ quà đó chứng tỏ cái thay đổi làm màu của sự thưởng thức của người Hà Nội, cái phong phú và cái tế nhị vô cùng. Có cả một chút ưa thích cái quá đáng, cái ròn rợn, thế nào nhỉ? Cả một chút là hiếu nữa. Ớt thì thích ớt rất cay, cà cuống thì rất hăng, chanh thì ưa thứ chanh non cốm. Trong cái chua dấm dứt của nước bún ốc, trong cái béo ngầy ngọt của thịt lươn, trong cái vị khai nồng của sứa đỏ. Biết đón hưởng cái thú mình làm ghê mình, như ăn mơ chua với gừng, khế dầm với nước mắm, chứ không thẳng thắn, không chân thật như quà mộc mạc và giản dị các nơi, làm bằng gạo mới, đỗ nành – những món quà lương thiện không đánh lừa vị miệng và dạ dày. Những người của Hà Nội ba sáu phố phường phức tạp hơn, và đáng yêu hơn cũng vì chỗ ấy.
 
Ngày trước, ngày tôi còn nhỏ, đã được thưởng thức một thứ quà rong đặc biệt gọi là bánh bật cười. Gói quà phong giấy tựa như phong thuốc lào, nhưng phồng hơn. Giá cũng rẻ: có một xu hai phong. Kẻ bán hàng là một người có tuổi, mắt sắc và miệng tươi, đon đả mời chào các cậu bé ở trường về hay thơ thẩn chơi ở vệ hè. Ấy hình dung người đàn bà ấy tôi chỉ có nhớ được có thế, vì không ai được trông thấy người ấy hai lần.
 
Xin mãi mới được đồng xu mới, tôi vội vàng và hí hửng ra mua thứ bánh lạ lùng ấy. Đem về mở ra khoe vói mẹ, thì chỉ thấy bay ra… hai con ruồi.
 
Nỏ bay đi mất. Tôi ôm mặt khóc, còn cả nhà thì nổi lên cưòi. Nhưng tưởng mất một xu mua được trận cười (tuy cười mình) tưởng cũng là không đắt và con mụ kia thật đáng thưởng tiền vì đã biết đánh trúng vào các lòng ham lạ của trẻ con Hà Nội.
 
Nhưng cái tục lệ đẹp đẽ ấy nay mất dần đi… Sự sành ăn và cái thưởng thức của người nơi văn vật đã kém sắc sảo, ý nhị rồi chăng? Có thế mới ra đời được những thứ phục linh cấu xanh đỏ và nhây nhớt, những thứ kem “Việt Nam’ và “Hải Phòng" và “Thượng Hải” và trăm thứ bà rằn vừa nhạt vừa 
 
tanh, cái thứ ghê gớm “chè trân châu! glacé!!”; còn có thứ kẹo rắn như đá núi Cai Kinh của chú khách đập hai thỏi sắt vào nhau làm hiệu, cái thứ thịt bò khô với củ cải (hay đu đủ?) đầm đậm, chế thêm ít phẩm đỏ, một thứ quà bẩn thỉu và độc vô cùng mà các học trò Hà Nội hay ưa thích… Tôi còn tha thứ hơn cái thứ “kẹo vừng, kẹo bột” ngày xưa tuy nó không ngon, nhưng ít ra cũng đem lại cho phố phường Hà Nội cái tiếng rao kéo dài và hơi buồn của lũ trẻ bán hàng.
 
Đến với tour du lịch Brazil để cùng thăm quan những danh lam thắng cảnh nổi tiếng và thưởng thức các món đặc sản thơm ngon của đất nước xinh đẹp này.