Người cậu nhận lời cùng đi

Đến khi họ lên thuyền và chuẩn bị rời thành phố thì đột nhiên Cristina nhìn thấy một thanh niên ăn mặc sang trọng đang tiến về phía họ. Chàng thanh niên kia thật đẹp trai, nàng nói với cậu. Cháu ước gì chàng lên thuyền cùng với mình. Chàng trai quý tộc không nghe được điều nàng nói nhưng kia, chàng tiến lại gần, đưa ít tiền cho người chèo thuyền và leo lên ngồi ngay cạnh Cristina khiến nàng rất đỗi vui mừng. Chàng tự giới thiệu mình là Jacques Casanova. Khi vị linh mục khen ngợi thái độ thân thiện của Casanova, chàng đáp lại rằng: “Thưa cha, có lẽ con đã không thân thiện đến thế nếu như không bị thu hút bởi nhan sắc của cháu gái của Cha”. Cristina cho chàng biết nguyên nhân nàng và cậu đến Venice và lý do họ phải rời khỏi nơi đây. Casanova phá lên cười và trách nàng không biết gì cả. Một người đàn ông không thể quyết định lấy một cô gái sau khi chỉ gặp cô có một vài ngày. Anh ta cần phải biết rõ tính tình cô gái và để biết được điều này thì phải mất ít nhất sáu tháng. Casanova nói chàng cũng đang tìm vợ và giải thích cho nàng nghe vì sao chàng thất vọng về các cô gái mà chàng gặp giống như Cristina đã thất vọng về các chàng trai. Casanova có vẻ như không định đến hẳn một nơi nào mà chỉ đi theo hai cậu cháu Cristina và giải khuây cho nàng suốt dọc đường bằng lối nói thông minh dí dỏm của anh ta. Khi tàu cập bến ở bên kia bờ của thành phố Venice, Casanova thuê một cỗ xe đưa chàng đến thành phố Treviso lân cận. Chàng mời hai cậu cháu Cristina đi cùng mình đến Treviso rồi từ đó họ có thể đón xe về làng. Người cậu nhận lời cùng đi. Trên chặng đường đi đến chỗ xe đỗ, Casanova đưa tay cho Cristina khoác. Nàng nói lỡ người yêu chàng trông thấy thì sao. Tôi không có người yêu, chàng trả lời, và sẽ không bao giờ có người yêu khác vì tôi sẽ chẳng bao giờ có thể tìm đâu ra một cô gái xinh đẹp như cô, nhất là ở Venice. Câu nói của chàng đi thẳng vào tâm trí nàng và làm dậy lên nhiều suy nghĩ kỳ lạ. Nàng bắt đầu cư xử khác với bình thường và thậm chí còn trở nên bạo dạn hơn. Nàng nói với Casanova là nàng rất tiếc không thể ở lại Venice sáu tháng, thời gian mà chàng cần để có thể hiểu rõ một người con gái. Không do dự, Casanova nói rằng chàng sẵn sàng trả mọi chi phí để nàng có thể ở lại Venice trong khoảng thời gian chàng tìm hiểu nàng. Suốt dọc đường ngồi trên xe, nàng suy nghĩ mãi về lời đề nghị ấy và khi đến Treviso, nàng kéo cậu ra riêng và nài nỉ ông về làng trước rồi vài ngày nữa hẵng quay lại đón nàng.